Trong ký ức của hắn... đại ca là một người vô cùng thật thà.
Phụ thân đã sớm nhận ra điều này, nên mới đặt tên huynh ấy là Trần Nghiệp, ngụ ý mong huynh ấy giữ gìn gia nghiệp. Thuở ấy, dù gia cảnh còn chút của ăn của để, nhưng cũng chẳng thể lo cho hai đứa trẻ cùng ăn học. Theo lệ làng, trong nhà phải giữ lại một người làm lụng, người còn lại mới được đi học.
Vậy nên từ khi còn rất nhỏ, số phận đại ca đã định sẵn là phải hy sinh, để thành toàn cho đứa em trai này.
Bao năm trôi qua, đại ca chưa từng một lời oán thán. Dù sau này ruộng đất mất hết, phải đến Liễu Châu làm phu khuân vác bến tàu, không một tấc đất cắm dùi, huynh ấy cũng chưa từng than vãn nửa câu. Mỗi lần hắn trở về, huynh ấy đều nhìn hắn cười ngây ngô: “Về rồi đấy à Nhị oa? Sao lại gầy đi thế này?”




